‘Kỹ năng’ cân thiếu

Đặt lên bàn cân 2,8 kg vải quả, chị chủ hàng phẩy tay: “Tính cho hai cân thôi”. Ngập ngừng chưa hiểu chuyện, khách được chị chủ bỏ nhỏ: “Tại quen, chứ cân của chị bị thiếu”.

Tình huống trên diễn ra ngay tại một chợ ở Hà Nội đợt mùa vải rộ tháng 7. Chuyện cân điêu, gian, có từ xa lơ xa lắc. Bàn chuyện cân gian bán lận, dân cân thiếu lại viện câu lý giải muôn thuở: Tiền nào của nấy thôi mà, có gì đâu mà lạ.

Nhớ thời các cô các má đi chợ, cứ hễ về đến nhà là lôi ngay mớ rau củ, thịt cá vừa mua được đặt ngay lên cân nhà mình xem tình hình thế nào. Nhớ rõ từng mặt hàng, trọng lượng, giá cả, món nào cân gian thì nhớ ngay đến mặt chủ. Hôm sau đi chợ đòi lại món nợ cũ, không thì cạch mặt cái ngữ cân gian ấy ra, chưa kể truyền miệng nhau kiểu phiên chợ làng, chợ chồm hổm thì kẻ cân gian có nước ế dài.

Cả dặm đường mua bán từ Sài Gòn đến Hà Nội, tâm lý nghĩ bị người bán ăn bớt trọng lượng vẫn còn tồn tại. Nhất là các điểm bán trái cây, sản vật dọc đường cho khách đi xa. Những câu chuyện quanh quẩn một cân trái cây mua dọc đường đem về đến nhà ngót đi còn sáu lạng là chuyện thường tình.

Cái cân xách lừng lẫy một thời, thủ phạm dễ dàng của việc cân gian, thiếu. Ảnh: SGTT

Hết thời cân xách

Thời cân đồng hồ chưa phổ biến, khoảng những năm 80 cân xách được tận dụng mọi nơi, mọi chỗ. Nhất là các khu chợ làng, bất cứ gì cần đong đo đều được đưa lên đĩa bằng kim loại toòng teng ba sợi xích. Chỉ cần một cú lẩy tay, món hàng trở nn tăng trọng một chút, hay thiếu một ít là chuyện thường. Càng ngày cân xách càng gây mất tín nhiệm trong người tiêu dùng.

Cân xách nay tuy không còn được sử dụng nhiều, chủ yếu được giới ve chai Nam Bắc, các nơi buôn bán ven đường… dùng. Bởi “sử” cân xách xem ra nhọc công và mất thời gian hơn so với cân đồng hồ.

Cân đồng hồ lên ngôi, và cũng mất khoảng thời gian khá dài mới khẳng định được vị trí của mình. Khi cân đồng hồ ra thị trường, cân thiếu vẫn hoàn thiếu. Cái cân được tháo hộp, điều chỉnh lò xo, một ký cân mất đi vài ba lạng là chuyện nhỏ. Đến nước, các nhà sản xuất phải chọn giải pháp an toàn cho thương hiệu của mình bằng việc niêm chì ở phần sau cân, tránh tình trạng “độ” lại lò xo điều chỉnh cân theo ý muốn.

Nhìn mặt để… cân gian

Có thời cân thiếu là chuyện khó tránh khỏi trong các phiên chợ, các bà nội trợ đi mua sắm còn tự trang bị cho mình cái cân móc nhỏ xíu. Mua món nào, người bán cân xong, lấy “bửu bối” ra so lại, đúng giá thì mua, không thì chuyển sang hàng khác. Nạn cân gian ít nhiều bị đẩy lùi, nhưng giới buôn gian bán lận này còn trò chọn mặt để bán, thường đánh vào các khách lạ, chứ khách quen đâu dám.

Chốn ăn nhậu quý ông trở thành nơi tập trung cân thiếu. Đang khi say xỉn, chẳng ông nào phân biệt được con cá, con tôm, cua ghẹ nặng bao nhiêu, chỉ biết khi đem ra bàn thấy ít quá, có nói cũng huề, chửi đổng vài câu cho qua chuyện là xong.

Kỹ năng ngón tay cái  

Để đạt được trình độ cân thiếu không đơn giản, cũng phải qua luyện tập hẳn hoi mới có đủ kỹ năng thâm hậu làm hài lòng khách hàng. Một lần đi chợ cùng vợ, anh chồng trố mắt ngạc nhiên khi thấy cô bán thịt hễ hỏi ai cần mua bao nhiêu tiền, trọng lượng bao nhiêu, chỉ một nhát dao xẻo vèo, thảy lên cân xách đong đưa là đúng y chuẩn theo yêu cầu. Hóa ra mọi nguyên tắc của chiếc cân xách nằm ở ngón tay cái đeo khoen móc của cân xách. Chỉ một cú lẩy nhẹ, nhịp nhàng lên hoặc xuống theo cán cân là điều chỉnh ngay được trọng lượng theo ý muốn.

Những lái buôn trái cây như chôm chôm, bơ, sầu riêng vùng Long Khánh, Đồng Nai, vẫn thường sử dụng cân xách đo trọng lượng. Kỹ thuật gánh cân, đẩy quả tạ ra vào nhanh chậm, lẩy cán cân cao thấp sao cho nhịp nhàng, mỗi lần cân phải dôi ra dăm ba ký là cả quá trình luyện tập đem lại lợi nhuận.

Lề đường cân thiếu

Nỗi ám ảnh cân điêu nay không còn nhiều, chợ búa không còn sử dụng cân xách thường xuyên như xưa nữa. Phần nhiều dân nội trợ trẻ ưa mua sắm siêu thị vừa vệ sinh, cân ký cũng an toàn hơn đi chợ.

Một chị nhân viên văn phòng khi nghe chuyện cân gian bảo, cần gì phải tính cân, nhất là mua trái cây. Cần loại nào cứ kêu người bán tính bao nhiêu tiền một ký, đem lên cân xem được bao nhiêu rồi áng chừng tính tiền. Thấy cân có vẻ đủ thì tính ký mà trả, không thì cứ mua theo mớ, mua theo trái quy ra tiền đếm tới. Làm thế khỏi sợ bị chuyện cân gian, chứ kỳ kèo trả giá cho đã, đến khi mua về xem lại thấy cân thiếu, còn mắc quá giá ban đầu.

Nhiều chỗ bán trái cây cũng quen với tình hình khách hàng, như khu bán táo đầu đường Tân Sơn ở quận Tân Bình, TP HCM, của những người bán trên xe đẩy đến từ Hà Tây. Khách cặp lề đường hỏi mua được tiếp thị thẳng thừng với giá bao nhiêu một cân, nếu không thích cân ký thì bao nhiêu tiền một chục, khách mua kiểu gì bán kiểu đó.

(Theo Sài Gòn Tiếp Thị)

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s