Hạnh phúc thực ra rất giản đơn

Tôi biết nếu cứ tiếp tục thế này, cuộc hôn nhân của chúng tôi sẽ tan vỡ. Bởi ngay từ đầu tôi đã quên mất một nguyên tắc quan trọng trong cuộc sống vợ chồng, đó là tin tưởng lẫn nhau…

 

 

 

“Tan sở rồi về nhà sớm anh nhé!” – tôi dặn chồng rồi rời khỏi phòng làm việc trước. Anh chỉ ậm ừ một tiếng rồi cũng không hỏi thêm gì. Hôm nay là kỷ niệm ba năm ngày cưới của chúng tôi. Tôi không biết liệu anh còn nhớ không? Nhưng tôi nghĩ là anh biết lý do vì sao tôi dặn anh về sớm.

Tôi và anh cùng làm một công ty. Anh là giám đốc bán hàng. Còn tôi là thư ký riêng của anh. Ngày trước, để có thể được làm cùng chồng, tôi đã từ bỏ nghề giáo viên mà mình yêu thích để làm công việc thư ký mà tôi chưa bao giờ nghĩ mình sẽ làm.

Tôi biết công việc này không phù hợp với mình, bởi vốn dĩ tôi không thích kinh doanh, cái nghề cần sự mưu mô tính toán bất chấp thủ đoạn này. Nhưng ngày đó, vì sợ người chồng mới cưới của mình bị “hoa thơm cỏ lạ” quyến rũ, nên tôi đã cắn răng nộp hồ sơ dự tuyển vào công ty.

Nhưng rốt cuộc hoa nhà có đẹp đến đâu cũng không hấp dẫn bằng hoa dại. Ba năm nay, tôi đã cố gắng hết sức để từ một thư ký nhỏ làm đến thư ký riêng cho giám đốc. Không ai biết tâm huyết tôi bỏ ra lớn thế nào. Tất cả chỉ vì muốn được làm việc gần chồng hơn.

Tôi không biết thái độ của anh đối với sự lựa chọn ngày ấy của tôi thế nào. Có lẽ là không tán thành. Hàng ngày phải đối diện với vợ mình, không chỉ ở nhà mà còn ở cả công ty, từng cử chỉ, hành động đều không thoát khỏi tầm nhìn của vợ. Điều này đối với một người đàn ông mà nói quả là bực mình. Nhưng vì muốn nắm chặt lấy hạnh phúc của mình, tôi buộc phải lờ đi thái độ, suy nghĩ thật của chồng.

Hôm nay, tôi định dành một điều bất ngờ cho anh: Tôi sẽ tự mình xuống bếp làm một bữa cơm thịnh soạn cho chồng. Đây là lần đầu tiên tôi vào bếp kể từ ngày chúng tôi kết hôn. Tôi còn mua cả rượu đỏ năm 85, thứ rượu mà anh thích uống nhất. Tôi còn đặc biệt mua cả nến và hoa hồng, loài hoa mà anh yêu thích. Tất cả đều chuẩn bị sẵn sàng cho một bữa tối đầy ý nghĩa.

Nhưng từng tích tắc đồng hồ cứ trôi qua mà vẫn chưa thấy anh về. Thức ăn trên bàn nguội ngắt. Tôi gọi điện thì anh nói là gặp một người bạn nên sẽ về muộn. Tôi tin anh và lại chờ đợi trong hi vọng.

Nhưng đã gần đến đêm mà vẫn không thấy anh về. Tôi biết anh sẽ không về nữa, nhưng vẫn cố gọi điện cho anh. Điện thoại ngoài vùng phủ sóng. Hơn mười lần tôi gọi đều như vậy.

Trái tim tôi bỗng trở nên lạnh ngắt. Tôi thẫn thờ nhìn những thứ mà mình đã chuẩn bị cho anh, bất giác nước mắt lăn trên gò má. Tối nay, chồng tôi sẽ không về. Tôi biết rõ điều đó nhưng vẫn ngồi đợi. Bởi chỉ có tôi biết được, những lần chờ đợi giống thế này trong ba năm qua nhiều thế nào…

o0o

Hôm nay là kỉ niệm ba năm ngày cưới của chúng tôi. Vợ tôi đã dặn tôi tan sở thì về nhà sớm. Tôi biết cô ấy sẽ về nhà trước và chuẩn bị để dành cho tôi một điều bất ngờ khiến tôi vui. Cô ấy sẽ dùng niềm vui này để trói chặt tình yêu của tôi đối với cô ấy, trói chặt trách nhiệm của tôi với cái gia đình này.

Tôi biết từ trước tới giờ, cô ấy chưa từng yên tâm về tôi. Nếu không, cô ấy sẽ không từ bỏ nghề giáo viên yêu thích để miễn cưỡng bước vào thương trường. Cô ấy muốn nắm bắt nhất cử nhất động của tôi ở công ty.

Tôi hoàn toàn không thích điều này. Tôi cảm thấy cuộc sống đầy áp lực. Tôi không muốn cùng làm việc với vợ. Tôi cũng cần có một không gian riêng của mình.

Tất cả những tâm sự này tôi vẫn chưa hề nói với vợ. Nhưng tôi tin cô ấy biết tôi nghĩ gì. Tôi những tưởng vợ mình sẽ từ bỏ, nhưng thật không ngờ, ba năm rồi, giờ đây cô ấy đã trở thành thư ký riêng của tôi. Tôi thật không hiểu cô ấy có ý gì. Lẽ nào sợ tôi thay đổi? Tôi ghét bị nghi ngờ.

Buổi chiều tan sở, tôi đã không về nhà mà hẹn bạn đi uống rượu. Khi cô ấy gọi điện đến nhắc tôi về nhà, tôi đã nói dối. Tôi không muốn trở về căn nhà khiến tôi mất tự do ấy. Tôi đã tắt máy để phòng cô ấy gọi lại lần nữa. Tôi biết đây không phải là lần đầu tôi chạy trốn khỏi gia đình của chính mình. Tôi không muốn đối diện với ánh mắt nghi ngờ, chất vấn của vợ.

Nhưng khi tôi bước chân trở về nhà, tôi đã không dám tin vào mắt mình: Cả một bàn thức ăn thịnh soạn, hoa hồng và nến, lại còn cả rượu đỏ năm 85. Tôi biết vợ tôi từ trước tới giờ chưa từng vào bếp nấu ăn, tôi biết cô ấy không thích hoa hồng, tôi biết cô ấy không hiểu gì về rượu. Vậy mà hôm nay cô ấy chuẩn bị tất cả những thứ này để dành cho tôi một niềm vui.

Tôi lặng người nhìn vợ mình đang nằm thiếp đi trên ghế sofa. Một cảm giác hổ thẹn chợt dâng lên trong lòng. Tôi bước về phía cô ấy, nhìn khuôn mặt thân thương với đôi mắt sưng đỏ vì khóc của cô ấy. Tôi đã sai rồi sao? Bất giác tôi hiểu ra rằng đã đến lúc phải để ý đến một số chuyện…

o0o

Anh ấy đang né tránh tôi, tránh ánh mắt tôi nhìn anh, tránh những lúc ở với tôi một mình trong phòng làm việc kể từ sau ngày hôm ấy. Có phải anh ấy đã có tình nhân rồi? Anh không còn yêu và muốn sống với tôi nữa ư? Những ý nghĩ mơ hồ đó cứ xoay tròn trong đầu tôi, khiến tôi sắp mất hết tinh thần rồi.

Tôi biết mình không được phép nghi ngờ chồng. Tôi nên tin anh ấy, nên hỏi anh ấy mọi chuyện rõ ràng. Nhưng những gì mà anh đang làm càng khiến sự nghi ngờ trong tôi lớn thêm.

Tôi biết nếu cứ tiếp tục thế này, cuộc hôn nhân của chúng tôi sẽ tan vỡ. Bởi ngay từ đầu tôi đã quên mất một nguyên tắc quan trọng trong cuộc sống vợ chồng, đó là tin tưởng lẫn nhau…

o0o

Ánh mắt của vợ tôi nói cho tôi biết cô ấy sắp không chịu đựng thêm được nữa. Những hành vi gần đây của tôi đã gieo những hạt mầm hoài nghi trong lòng cô ấy. Hoặc có thể những hạt mầm ấy sớm đã tồn tại từ đầu. Tôi biết nếu không sớm làm một điều gì đó thì cuộc hôn nhân của chúng tôi sẽ kết thúc. Cho dù tôi biết rõ chúng tôi vẫn còn rất yêu nhau.

Hôn nhân mà thiếu đi sự tin tưởng thì làm sao có thể duy trì được. Huống chi hạnh phúc của cô ấy và hạnh phúc của tôi là một. Đó là điều mà trước đây tôi chưa ý thức được.

Tôi biết rõ nếu sớm cho cô ấy cảm giác an toàn thì sẽ không có những chuyện thế này xảy ra. Tôi hiểu đã đến lúc mình phải làm gì đó để cứu vãn cuộc hôn nhân của mình…

o0o

Một năm sau: “Em ơi, trường học sắp nghỉ hè rồi. Chúng ta tranh thủ cơ hội này đi đâu nghỉ đi!”. Tôi bước vào bếp, nơi chồng đang đứng rửa tay, khẽ vòng tay ôm anh và đáp lại: “Chúng ta đi nghỉ mát nhé… Anh à, cảm ơn anh đã tha thứ cho em chuyện em không tin tưởng anh”.

Chồng tôi xoay người lại, dịu dàng nhìn vào mắt tôi và nói: “Vợ yêu của anh, ngày đó là do anh sai rồi. Anh đã không cho em cảm giác an toàn, khiến em hoài nghi anh. Anh cũng không cư xử tốt với em, luôn làm em đau lòng mà không biết. Người nói xin lỗi là anh mới đúng”.

Tôi nhìn anh và mỉm cười. Anh cũng cười và ôm tôi vào lòng. Giây phút ấy, tôi cảm thấy hạnh phúc vô cùng. Thì ra, đôi khi hạnh phúc lại giản đơn như vậy. Chỉ là do chúng tôi phức tạp hóa lên mà thôi.

Trong biển người mênh mông bây giờ, người ta vẫn mải mê đi tìm hạnh phúc cho riêng mình mà không để ý rằng hạnh phúc ở ngay bên cạnh mà họ không nhận thức được điều đó. Hãy nắm chắc hạnh phúc trong tay mình, đừng để hạnh phúc theo gió bay đi!

Theo 24h

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s